Yêu thương bỗng hóa mây trời
CTV Yên Nhiên (An Lê) Tháng 6 28, 2017 08:00 PM
Một lần yêu thương thật khó để nói ra lời từ biệt, dù em đã chọn cho mình lối đi đơn độc. Con đường dài mà chẳng có anh kề bên, những lúc buồn không còn được sẻ chia hay khóc trên vai anh thổn thức.

Em lần giở từng phong thư cũ, giấy hoa tiên năm nào nay đã úa màu thời gian, từng dòng chữ ngả nghiêng, run rẩy, nhạt nhòa. Những bức thư mang phong vị của mùa hè sôi nổi, của mùa xuân nồng nhiệt, của mùa thu lơ đãng và của cả mùa đông cô quạnh. Phong thư cuối cùng em cất sâu trong những ngày tháng cũ, mãi chẳng bao giờ gửi đến cho anh. Là em không đủ dũng khí hay sợ mình làm tổn thương ai kia? Bởi khi đau đớn người ta thường nói lời tàn nhẫn. 

Ảnh: Dương Trần Quốc

Anh đâu biết em chỉ cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu trái tim yếu mềm. Tình cảm ba năm trôi qua như một giấc mơ với những yêu thương, những giận hờn, những vui buồn đâu phải nói ra đi là có thể phủ nhận nó đã từng tồn tại. 

Có đôi lần em tự hỏi, điều gì ở anh làm em nhớ nhiều đến vậy, những lời nói hay cử chỉ quan tâm? Em tự hỏi sao anh lại tốt với em, lo lắng cho em nhiều như thế? Để em sống trong tình cảm mơ mộng như bong bóng xà phòng, giây phút lung linh đẹp đẽ chẳng bao lâu thì vỡ tan. Giữa bao nhiêu người anh lại tốt với em, hỏi han trò chuyện với em, để cô gái nhỏ là em ngày đó không nén nổi lòng mình rung động rồi ôm ấp tình cảm mơ hồ đó suốt nhiều năm qua. Cơn mưa rào ngày đó khiến em ướt lạnh, nhưng được đắm mình trong cảm xúc thanh tân của tình yêu đầu chưa bao giờ làm em nuối tiếc. Tình cảm chưa bao giờ có lỗi, cũng chẳng trách anh yêu thương quá vội, chỉ trách em chẳng đủ can đảm rời xa. 

Ảnh: Blake Lisk

Một lần yêu thương thật khó để nói ra lời từ biệt, dù em đã chọn cho mình lối đi đơn độc. Con đường dài mà chẳng có anh kề bên, những lúc buồn không còn được sẻ chia hay khóc trên vai anh thổn thức. Không lời giải thích hay phân bua, em biết mình không thể sống mãi trong thế giới ảo tưởng đó. Bởi tình cảm của anh đối với em mãi mãi chỉ như một người em gái. Vẫn quan tâm nhưng chỉ như hai đường thẳng song song chẳng bao giờ gặp nhau. Tuy gần đó nhưng lại rất xa, ngước mắt có thể thấy anh nhưng vĩnh viễn không thể nào gần bên. Em từng hỏi anh rằng: "Tình cảm của anh đối với em là thế nào?". Anh chỉ cười, nói chẳng thể gọi tên.

Bởi những cảm xúc trong anh chẳng đủ lớn để gọi là tình yêu. Quá ít ỏi để gọi là tình thương. Là thoáng chút “say nắng”, là những rung động nhất thời của tuổi trẻ. Anh vẫn cười hiền với em như thế, vẫn ấm áp như ngày đầu tiên em nhìn thấy anh nơi sân trường. Vẫn sự quan tâm làm em rơi lệ. Nhưng em phải buộc mình ngoảnh mặt chạy đi. Dù chỉ một lần thôi, em sẽ sống cho mình, cố quên đi những tình cảm không tên ấy. 

Ảnh: Guuvivu

Có lẽ đã lâu lắm rồi em mới cho phép mình lại buồn. Bởi ký ức về anh trong em thoảng qua như ngọn gió heo may. Lạnh buốt tận tâm can nhưng day dứt mãi không nguôi. Tình yêu không trọn vẹn nhắc ta trân trọng hơn những gì mình đang có. Không phải cuộc chia ly nào cũng đau thương, khi ta nhận ra mình trưởng thành hơn từ sau những vấp ngã. Không phải rạch ròi giữa những đúng sai, những toan tính, tình yêu của tuổi trẻ ngây thơ, khờ dại mà cũng nồng nhiệt biết bao. Nếu em được trở lại, em sẽ vẫn chọn cùng anh bước trên con đường cũ, giữa mùa hoa tử dương nở rộ, nhuộm xanh cả khoảng trời của tuổi thanh xuân.

Author: CTV Yên Nhiên (An Lê)

Tin mới trong ngày